Thỏi, dùng dày vò tôi nữa bán bảo hiểm ôtô bắt buộc

Tôi xin lỗi, tôi đã giấu diếm. dã lừa dối bà, tôi. Bà Nguyệt nghiến ngẫm: Ị Thế mà mây lâu nay ông cứ lên mặt dạo đức. Dối vói vọ con trong nhà ông củng bắt khoan bắt nhặt, làm nhu cả thế giỏi này không có ông trật tụ kỷ cưong đều. Thế mà chính ông lại đi đàu phá rồi trật tự kỷ cuong. Thế đấy, ỏ đòi bảo hiểm ô tô đừng bảo hiểm ô tô có vội nói ỉà tròi không có mắt. Ông Hùng rền ri:m Bà nối gì thì nói. Tôi đã ân hận bao nôm nay. Thỏi, dùng dày vò tôi nữa. Có điều. đừng đồ bôn ngoài biếtBà Nguyệt bật lên tiếng cuòi tàn ác:Lại còn thế nữa đấy! Thôi được, có một điều tỏi.

đừng quên chuyện này. Nói xong bà lẳng lặng đi ra ngoài. Ông Hùng hoi lấy làm lạ nhìn theo bà, ngơ ngác. piu vào ga.

Tay xách chiếc túi du lịch, Lan vừa buóc ra khỏi toa, đã thấy Yến, con gái út của ông Phúc, đứng đón ngay ỏ cửa.

Yến, năm nay mói vào học nãm thứ nhất trưòng y. Trông thấy Lan, Yến săn đón:Chị bán bảo hiểm ôtô bắt buộc bán bảo hiểm ôtô bắt buộc Lan, em xách đõ túi cho chị. Cả nhà đang mong chị.

Lan bán bảo hiểm ô tô ngạc bán bảo hiểm ô tô nhiên:03 chuyện gì mà mong thế em? Lại cả em cũng phải ra tận ga đón nữa. Phfên quá!Yến cuòi tít cả mắt, nói liến láu:À, chị về Hà Nội lâu, trên này đâm nhó.

You might also like

Leave a Reply