Cháu đã trưởng thành với niềm tin mình là con một dân tộc mường

Cho đến lúc này, Sarah vẫn hoàn toàn im lặng, để mẹ giải thích hoàn cảnh dẫn họ đến đây.

Bây giờ, bà thấy cần phải lên tiếng. “Thưa ông dân tộc mường bà Davis,” bà bắt đầu, “vừa mới đây, cháu được biết một loạt sự kiện mà cháu buộc phải dân tộc mường thích. Thế rồi làng văn hóa các dân tộc việt nam cháu có thêm một người mẹ làng văn hóa các dân tộc việt nam nữa. Không thể nói là cháu không bị sốc, nhưng cháu đang học cách dần đối diện với chuyện ấy. Cháu biết được căn nguyên của những cơn ác mộng khủng khiếp đã ám ảnh cháu cả đời.

Mặc dù chúng ta mới gặp nhau, cháu nhận ra ông bà là những người dự phần quan trọng trong cuộc sống gia đình cháu,. Cháu đã trưởng thành với niềm tin mình là con một. Bây giờ, cháu lại có một đứa em trai chưa từng gặp mặt. Cháu muôn có cơ hội làm quen với cậu ấy và gia đình cậu ấy. Dì Lillian và cháu đến đây không phải để phá hỏng quan hệ của ông bà với Ben, cháu và dì đến đây đế nâng cao. Cháu và dì phải nói sớm chuyện này để ông bà có thể quyết định xem có nói với Ben về thẩm phán Barnes không.

Ngày kia ông ấy sẽ tóm tắt lịch sử việt nam đươc chôn tóm tắt lịch sử việt nam cất”. Bà nói tiếp “Cháu nghĩ, cậu ấy sẽ tự mình quyết định có muôn đến dư đám tang không”. “Tôi nghĩ chúng tôi không có quyền nói với Ben bất cứ chuyện gì,” Dì Lillian xen vào. “Còn con thì sao, Dì Lillian?” Sarah hỏi. “Còn gia đình con thì sao? Tất cả chúng ta đều là một phần của gia đình này”. “Con nói đúng,” Dì Lillian đáp. Sarah trở nên bồn chồn. Bà thấy thật gần gũi với Ben, nhưng bà có thể thấy Ben đang vuột mất.

“Quyết định ấy không thuộc về chúng ta,” Dì Lillian dứt khoát nói thêm.

You might also like

Leave a Reply